Nhìn thấy có rất nhiều nam thanh nữ tú, rất nhiều nhà tri thức, các học giả, nhà báo. Có cả các bác cao tuổi lẫn em nhỏ nhi đồng. Thật nức lòng con cháu Vua Hùng, nức lòng các anh hùng dân tộc như Bà Trưng Bà Triệu, như Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn,...
Các đại biểu Quốc Hội hôm trước cũng đã được dành 1 tiếng để họp kín về vấn đề Biển Đông, song không thấy có đại biểu nào hôm nay cùng nhân dân xuống đường. Triều đại nào cũng có khi thịnh, khi suy. Thể chế nào cũng có lúc hưng, lúc tàn.
Và Nhân dân mới là gốc rễ bền chặt, non nước là bất diệt trường tồn. Hãy sống cho dân cho nước là sống với cái bền vững, cái trường tồn đó.
Nhớ đến mấy câu đối hay về non sông đất nước, viết ra đây cùng chư vị :
Trường Sơn núi cao, Trường Sa đảo nhỏ, từ đây tới đó, đất đai ta muôn thửa vẹn toàn.
Cà Mau bãi rộng, Lạng Sơn rừng dầy, ngoài Bắc trong Nam, non nước cũ ngàn năm thống nhất.
Lăng tẩm tự năm nào, Núi Tản sông Đà, non nước vẫn quay về đất Tổ.
Văn minh đương buổi mới, con Hồng cháu Lạc, giống nòi còn biết nhớ mộ Ông.
NON NƯỚC VIỆT NAM
Quê Hương để giữ gìn, để Thương để Nhớ – Mặc Giang (09-2003)
Biển rộng sông dài non nước Việt Nam
Đi từ Cà Mau đến Ải Nam Quan
Đi từ rừng cao cho đến đồng sâu
Đi từ bờ đê cho đến ruộng dâu
Đất nước yêu thương con cháu da vàng
Ngắm từng Tỉnh, từng Vùng
Của nước Việt dấu yêu
Của giang sơn cẩm tú mỹ miều
Cho dòng giống Lạc Hồng gìn giữ nâng niu
Bắc Nam Trung một dải nối liền
Của quê hương gấm vóc ba miền
Để thắm tô sông núi hồn thiêng
Nối tình dài con cháu tổ tiên.
| |
Thượng du miền ngược, xuôi miền Trung du
Lai Châu kê núi gối đầu
Lào Cai, Bản Giốc sương mù Hà Giang
Lạng Sơn cách khoảng Cao Bằng
Quảng Ninh ven biển chờ trăng ánh vàng
Vàng lên tựa cửa Bắc Giang
Ô kìa Yên Bái, Sơn La
Anh lên miền ngược, em về miền xuôi
Xuôi về Hà Nội mới thôi
Thăng Long hoài cổ, đổi dời thành đô
| | |
Theo dòng lịch sử điểm tô muôn đời
Em đi, đi nữa em ơi
Băng qua Phú Thọ lên đồi Bắc Ninh
Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc xoay mình
| | |
Hà Tây còn có Sơn Tây
Hà Đông bên đó, bên này Hải Dương
Đi ra tận cửa Hải Phòng
Trùng dương sóng vỗ Hạ Long tuyệt vời
Hà Nam bén gót, buông lơi Thái Bình
Ninh Bình, Nam Định xinh xinh
Hồng Hà sông nước, Thái Bình nước sông
Em về Thanh Hóa hơn không
Nghệ An, Hà Tĩnh mênh mông núi đồi
Sông Đà, sông Mã dặm soi
Bắt ngang Đồng Hới, mù khơi Quảng Bình
Còn kia, Quảng Trị điêu linh !
Sông Gianh, Bến Hải vặn mình kêu sương
Thừa Thiên, Phố Huế, sông Hương
Hội An – Đà Nẵng dặm trường Quảng Nam
Thương ra Quảng Ngãi mới cam
Thương vô Bình Định bao hàm Phú Yên
Thương lên đến tận Cao Nguyên
Kontum, Đắc Lắc giữa miền Gia Lai
Tình xưa lối cũ dấu hài
Hoàng Triều Cương Thổ thở dài một phen !
Thu Bồn khói quyện quen quen
Đà Rằng lượn khúc, chưa hoen Khánh Hòa
Thùy dương cát trắng phôi pha
Em đi lòng dạ nao nao
Thời gian đi mãi vẫy chào tháng năm
Cam Ranh mây nước xanh lam
Đà Lạt mơ mộng Suối Vàng, Cam Ly
Đường lên Bình Phước anh đi,
Vũng Tàu, Bà Rịa một vùng
Ra khơi nhớ Bưởi mà rung Biên Hòa
Bình Dương cây trái lá hoa
Tây Ninh là tỉnh cuối bờ Trường Sơn
Sài Gòn náo nhiệt nào hơn !
Ai về Gia Định, Đồng Nai ?
Đừng quên Bến Nghé, mối mai Nhà Bè.
Sài Gòn chưa vẹn câu thề !
Em đi đi nữa xuôi về miền Nam
Kề vai xỏa tóc Long An
Em đừng vội đến Cần Thơ
Mà quên Đồng Tháp dựng cờ phía Tây
Sông Tiền, sông Hậu là đây
Bến Tre bên đó, bên này Trà Vinh
Sóc Trăng cuối ngọn, đầu ghình An Giang
Hà Tiên, Rạch Giá, Kiên Giang
Bạc Liêu rẽ bước đôi hàng Cà Mau
Muốn ra Phú Quốc lên tàu
Côn Sơn mờ tỏa một màu xanh xanh
Việt Nam sông núi đầu ghềnh, biển Đông
Việt Nam còn đó non sông
Mẹ Âu, Cha Lạc, con Rồng, cháu Tiên
Việt Nam sông núi ba miền
Bắc Nam Trung, quyện an nhiên muôn đời
Hình Cong Chữ “S” nơi nơi
Non non nước nước của người Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét